“Biết đủ là hạnh phúc” – nhưng có người cho rằng, nếu quá biết đủ, con người sẽ đánh mất chí tiến thủ. Liệu đúng như vậy?
Để tồn tại ai trong chúng ta cũng có những nhu cầu cá nhân nhất định, rồi sau đó đến nhu cầu hưởng thụ, mức độ đòi hỏi hưởng thụ của mỗi người đều khác nhau, người cảm thấy hài lòng với những gì mình đang có là người biết đủ.
(2).png)
Chúng ta là mỗi cá thể độc lập, chính vì vậy nhận thức, cảm xúc và mức độ hài lòng đều khác biệt vô cùng. Có người mong muốn cuộc đời bình yên, phẳng lặng chỉ cần có sức khỏe, có cơm ăn, có áo mặc là vui vẻ, là hạnh phúc, nhưng có người không muốn dừng lại đó, họ muốn nhiều hơn thế, họ muốn giành lấy tất cả những điều tốt nhất cho bản thân mình. Chính suy nghĩ khác biệt này mà người biết đủ thường bị đánh đồng với người không có chí tiến thủ, nhưng thật ra là họ yêu thích cuộc sống hiện tại của mình rồi nên không muốn vất vả chạy theo những lo toan khác nữa.
Vậy nên khoảng cách giữa hai khái niệm biết đủ và không có chí tiến thủ rất mong manh, không thể chỉ nhìn mà phán đoán ai là người biết đủ ai là người không có chí tiến thủ.
Người biết đủ có thể là người có cuộc sống vật chất vô cùng bình thường nhưng thật ra họ đang sở hữu một kho báu tâm hồn, đó chính là sự tự do và hạnh phúc. Trong tâm trí họ luôn cảm thấy thỏa mãn rồi, họ không phải điên cuồng chạy theo tham vọng mà đánh mất chính mình, mà làm khổ chính mình, họ có một tinh thần mạnh mẽ để có thể cưỡng lại tất cả cám dỗ ngoài xã hội, họ không bị trói buộc vì những ham muốn ngoài khả năng của bản thân.

Người biết đủ là người hạnh phúc vì họ luôn cảm thấy an yên. Họ sáng suốt, tự do và mỉm cười đối diện với khó khăn của cuộc sống, từ đó, dễ dàng tìm ra hướng giải quyết phù hợp và hoàn hảo nhất. Trong suy nghĩ của họ, không có chỗ cho sự tranh giành và đòi hỏi, không có chỗ cho sai lầm và đánh mất lương tâm vì danh lợi cũng như vật chất.
Không thể phủ nhận sức hấp dẫn và tầm quan trọng của danh lợi cũng như vật chất trong cuộc sống. Tuy nhiên, đây chỉ là vật ngoài thân, là thứ không tồn tại mãi mãi. Do đó, đừng vì lòng tham mà chiếm giữ quá nhiều, đừng vì mải mê theo đuổi mà đánh mất bản thân. Kết quả cuối cùng, niềm vui, hạnh phúc và sự an yên cũng không thể nào với tới.
So với một người nhiều tham vọng có thể người biết đủ sẽ có nhiều thiếu thốn về vật chất nhưng đổi lại họ được tự do và nhàn hạ. Họ không phải mỗi ngày đều nặng đầu lao lực kiếm tiền, họ sống cuộc sống của họ, hưởng thụ những điều tầm thường với một tâm thái giàu có, vui vẻ, lạc quan và hài lòng. Người muốn nhiều thì lại phải vất vả cả về thể xác lẫn tâm trí, họ ngày ngày lo toan nhiều thứ, tâm thế luôn cảm thấy thiếu hụt.
Xã hội này có rất nhiều thứ xa hoa đắt đỏ nhưng cũng nhanh chóng trở nên lạc hậu lỗi thời, chính vì vậy nếu ta cứ chạy theo chúng, cứ săn đuổi chúng thì bao nhiêu cho đủ, họa chăng cũng chỉ khiến bản thân trở nên mệt mỏi hơn thôi. Đứng ở khía cạnh bên ngoài nhìn vào có thể mọi người sẽ thấy người tham vọng là người biết hưởng thụ và yêu bản thân nhưng nghĩ xem có phải họ đang là nô lệ của đồng tiền?
Đời người rất vô thường, chúng ta sống ngần ấy năm tạo ra thật nhiều của cải nhưng lại phải vất vả chạy theo nó thì tính ra nhọc nhằn nhiều hơn hay hưởng thụ nhiều hơn đây, sự đánh đổi này liệu có xứng đáng?
Những người có nhiều tham vọng thì dù đang sở hữu bao nhiêu thứ cũng không thấy hài lòng, nhìn cái gì cũng muốn, nhìn cái gì cũng khát khao, trong lòng luôn cảm thấy thiếu thốn. Còn người biết đủ mặc dù họ không có quá nhiều thứ nhưng họ luôn hài lòng, luôn cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy như vậy là đủ rồi.
Vậy nên với người không biết đủ thì có bao nhiêu tiền tài danh vọng cũng là không đủ, suy cho cùng người giàu có thật sự không phải là người nhiều tiền nhất mà là người biết hài lòng nhất.