ĐI MỘT MÌNH, GẶP CẢ THẾ GIỚI

22/10/2025
Lượt xem: 528
Yêu thích:0

Tôi không phải là một đứa trẻ mới lớn mộng mơ với cuốn "Xách ba lô lên và đi". Tôi đã quá tuổi để nghĩ về sự bồng bột, và từng quá bận rộn để cho mình cái quyền rong chơi. Nhưng một buổi sáng sau sinh nhật, cầm cuốn sách ấy trên tay, tôi không khỏi tự hỏi: “Đã bao lâu rồi mình chưa đi đâu chỉ để… sống?”

 

Hành trình 9 ngày rong ruổi nước Lào dịp 2/9/2013 – và những bài học không ai dạy

Gói ghém nỗi ngại ngần, lên đường cùng chính mình. Tôi không phải là một đứa trẻ mới lớn mộng mơ với cuốn "Xách ba lô lên và đi". Tôi đã quá tuổi để nghĩ về sự bồng bột, và từng quá bận rộn để cho mình cái quyền rong chơi. Nhưng một buổi sáng sau sinh nhật, cầm cuốn sách ấy trên tay, tôi không khỏi tự hỏi: “Đã bao lâu rồi mình chưa đi đâu chỉ để… sống?”

Vậy là tôi tự đặt vé đi Lào, một đất nước hiền lành nằm sát bên mình mà tôi chưa từng đặt chân tới. Không người đi cùng. Không lịch trình chi li. Chỉ có một lời hứa: sẽ học cách chơi một mình cho tử tế.

Viêng Chăn – Nơi một mình không hề cô đơn

Tôi đáp xuống Viêng Chăn vào một buổi trưa nắng vừa đủ vàng. Thành phố nhỏ gọn, không ồn ào, không chen chúc, mang dáng vẻ của một người bạn cũ đang đợi sẵn. Tôi ở nhà khách Mixay với giá 14 đô một đêm, không sang chảnh, nhưng ấm áp. Người đón tôi là Hans, một anh bạn người Hà Lan già và gầy tong, từng sống ở Việt Nam. Anh tận tình chỉ đường, dặn dò như một người thân: "Cẩn thận với người ăn xin, nhớ ghi tên khách sạn vào sổ tay để không lạc". Đến lúc tạm biệt, tôi bất giác thấy mình được bảo vệ, dù chẳng quen thân.

Rồi bạn cũ, chị Bua Ngân, người bạn Lào học cùng tôi từ thời đại học, cũng đến đón. Lẽ ra tôi muốn một mình lang thang, nhưng không đành từ chối cái tình nồng hậu của chị sau mười lăm năm xa cách. Cả nhà chị tiếp đãi tôi như khách quý, từ món ăn, nụ cười, đến những câu chuyện bằng ba thứ tiếng. Tôi nhớ mãi đứa cháu bé xíu líu lo cả tiếng Việt – Lào – Anh như chơi ú òa với ngôn ngữ.

Tôi xem lại video về một đám cưới Lào của con chị với đủ lễ nghi truyền thống: rước lửa, buộc cổ tay, thuyết phục cô dâu về nhà chồng. Thấy điệu múa lăm-vông đều tăm tắp và tiếng nhạc xập xình, tôi chợt chạnh lòng nghĩ về đám cưới ở thành phố Việt Nam, nơi đôi khi ta chỉ đi “cho có”, còn ở đây, người ta đến để cùng sống một khoảnh khắc rộn ràng của đời nhau.

Xiêng Khoảng – Đường vòng, phở lạ và lòng người lạ

Tôi được đi nhờ xe đi công tác của chồng chị Bua Ngân đến Xiêng Khoảng – vùng đất của Cánh đồng Chum. Khoảng 300km đường núi uốn lượn, mất gần 9 tiếng vì kẹt xe tai nạn. Trong xe là những người đàn ông Lào lạ hoắc, nhưng ai cũng hồ hởi, mời tôi ăn trưa như thể đã quen từ kiếp trước.

Một điểm dừng thú vị là quán PHỞ giữa rừng. Phở nóng hổi, ăn kèm cảnh núi non xanh ngắt. Tôi thấy mình như nhân vật chính trong một bộ phim tài liệu. Và rồi buổi tối, tôi cùng mấy anh ăn thịt chó Việt Nam với bia Lào, nghe chuyện về cộng đồng người Việt đông đúc ở Xiêng Khoảng, nơi mà bạn vẫn có thể xài đồng Việt, nghe tiếng Việt, và gọi món Việt dễ như ở nhà.

Thành phố về đêm yên ắng đến lạ. Không ai chèo kéo, không tiếng rao. Chỉ có gió núi và tiếng lòng đang nhẹ nhàng reo gọi: “Bạn đang sống thật sự.”

Luông Pha Băng – Nơi tôi chạm vào vẻ đẹp của sự giản dị

Luông Pha Băng là bản hòa ca của Pháp và Lào, nơi mà kiến trúc cổ kính như thì thầm với gió sông Mê Kông. Tôi đặt phòng tại một nhà khách nhìn ra sông, gần chợ đêm. Không cần gì nhiều, chỉ có nụ cười của người bán hàng, mùi thơm của thịt xiên nướng, và làn gió phảng phất mùi gỗ ẩm.

Tại đây, tôi gặp một người đàn ông Bra-xin, râu bạc, ánh mắt sâu như ký ức. Chúng tôi trò chuyện không cần tên gọi, cùng đạp xe, cùng khám phá bản làng bên kia sông, cùng đi xem ballet, cùng uống nước dừa khổng lồ và cùng chia tay mà không hứa hẹn.

Anh nói: “Tôi để lại hành trình của mình trên website, để các con tôi biết rằng tôi đã sống, đã đi, và đã tử tế.” Tôi cười, thầm nghĩ: “Mình cũng vậy thôi. Mình đang đi để sống. Không phải để có gì. Mà để là chính mình.”

Những bài học không ai dạy – nhưng đường đi sẽ trả lời

Đi một mình, bạn phải học cách hỏi đường bằng tay, mặc cả bằng ánh mắt, gọi tuk tuk bằng nụ cười. Bạn phải biết lắng nghe im lặng, làm bạn với nỗi sợ, và chấp nhận đôi khi mình chẳng biết điều gì phía trước.

Bạn sẽ phải đi bộ 6 tiếng giữa mưa, qua những con đường lầy lội, lội qua đập tràn, bám rễ cây mà bước. Nhưng rồi bạn sẽ được gặp lũ trẻ bơi giữa dòng nước như trò chơi, người dân bản làng đón bạn bằng ánh mắt hiền, và một bạn đồng hành từng là cảnh sát hình sự ở Bra-xin nhưng giờ lội bùn cùng bạn đi bộ. Bạn nhận ra: người tốt ở khắp nơi – chỉ cần bạn tốt trước.

Tôi ngồi bên bờ sông Mê Kông, trước giờ ra sân bay. Gió mát. Trời xanh. Phố vắng. Những gương mặt xa lạ đi ngang mà tôi thấy thân quen. Anh tóc vàng uống bia. Anh giày nâu đọc sách. Không ai để ý tôi, nhưng tôi cảm thấy mình đang thuộc về.

Tôi đã đi một mình, để gặp chính tôi. Tôi đã một mình, nhưng chưa bao giờ cô đơn.
Và tôi biết, tôi sẽ còn đi nữa, không để chạy trốn, mà để quay lại sâu hơn với cuộc đời.

Ngẫm lại, tôi thấy

  • Không ai đi cùng bạn suốt đời, nên hãy học cách bước đi một mình thật đẹp.
  • Càng đến những nơi xa lạ, bạn càng dễ gặp lại chính mình.
  • Cảnh đẹp không nằm ở phong cảnh, mà nằm trong con mắt biết thưởng thức và trái tim biết rung động.
  • Không cần nhiều tiền để đi xa, chỉ cần đủ dũng cảm để bắt đầu.
  • Những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, đôi khi để lại dư âm dài lâu hơn cả những mối quan hệ cả đời.

Tôi gọi chuyến đi này là: "Khóa học làm bạn với chính mình – cấp tốc trong 9 ngày, không giáo trình, không giáo viên, không wifi."

Th.sĩ Nguyễn Thị Minh Lý - Chuyên gia ISO - Chuyên gia Tư vấn Huấn luyện Nội tâm




BÀI VIẾT LIÊN QUAN