Yêu người vô điều kiện

25/11/2025
Lượt xem: 16
Yêu thích:0

Yêu người không điều kiện là thứ tình yêu không vụ lợi, không chờ hồi đáp. Tình yêu này chỉ có thể có được khi chúng ta biết yêu bản thân mình và thấu hiểu nhân sinh về con người

Thứ nhất, mọi người xung quanh ta đều có tính không, tốt đẹp hay không đều do tự ta xác lập, chứ bản thân họ không có vấn đề. Vấn đề của họ là phản ánh cái ta có trong tâm. Cũng người đó, mỗi người nhìn thấy một thứ khác nhau, thậm chí trái ngược nhau, nên vấn đề là của người nhìn chứ không phải của người được nhìn.

Thứ hai, con người không là con đường đồng hành cùng ta thì cũng là cây cầu kết nối ta với những con đường khác, con người khác.  Cái cây chỉ thật sự vững khi có đủ cả ba: rễ sâu để giữ, nhánh mạnh để vươn, lá xanh để tỏa sáng. Trong hành trình của cuộc đời, bạn sẽ gặp người Lá - đến rồi đi, người Nhánh - đi cùng một đoạn, và người Rễ - ở lại đến tận cùng. Đừng trách ai, vì mỗi người đến đều mang một vai trò trong sự trưởng thành của bạn. Hãy biết ơn tất cả, và tiếp tục nuôi cái Rễ trong chính mình, để dù gió đến, bạn vẫn vững vàng, và để đến một ngày, chính bạn trở thành bóng mát cho người khác nương nhờ.

Thứ ba, Con người là vốn. Trong chuỗi dây chuyền sản phẩm hàng hóa, dịch vụ của xã hội, con người không là nhà cung cấp thì là cộng sự, đối tác hoặc là khách hàng. Mọi thứ đều do con người làm ra, phân phối, chuyển giao và đều phục vụ cho tiêu dùng của con người. Nên ở đâu có con người, ở đó có tiền.

Thứ tư, con người mang đến cho ta sự đủ đầy, là nhân duyên kết nối giữa cho và nhận, giữa yêu thương và trách nhiệm. Xã hội loài người được tạo nên nhờ sự kết nối và yêu thương. Nếu không hiểu toàn cảnh của các mối quan hệ, ta sẽ không hiểu được tại sao người ta nói: không biết cho đi thì sẽ không có gì để nhận lại, không dám nhận đôi khi do không biết lấy gì để cho đi. Nếu không hiểu sâu sắc về quy luật vận hành của vũ trụ ta cũng không hiểu tại sao người ta nói “cho gì nhận nấy”.

Thứ năm, sự hiện diện của con người luôn có giá trị, khi là tình yêu, lúc là sự giúp đỡ, đôi khi là bài học để trưởng thành. Có người lại nói, mọi nhân duyên đến với chúng ta đều có một sứ mệnh nào đó, có người đến để trao đi, đền đáp cho ta, vật chất hoặc tình yêu thương, hoặc cả hai. Có người đến với ta để đòi nợ, món nợ duyên nghiệp nào đó mà ta đã trót vay. Có người đến bên ta để dạy cho ta bài học nào đó, không chỉ dạy bằng lời mà có thể thông qua nghịch cảnh. Vì thế, trân trọng sự hiện diện của con người, biết ơn bài học hoặc giá trị mà họ đã trao, vui mừng vì mình đã trả được nợ, âu cũng là việc phải làm.

Chỉ khi ta biết yêu bản thân mình ta mới biết yêu người khác. Yêu mình đủ, bạn có cả thế giới!

Th.sĩ Nguyễn Thị Minh Lý - Chuyên gia Tư vấn Huấn luyện Nội tâm




BÀI VIẾT LIÊN QUAN