Từ hôm nay, mình sẽ phân biệt đâu là cảm xúc của mình và đâu là cảm xúc đi ngang qua mình. Mình sẽ vẫn thương người khác, nhưng không bỏ quên mình. Mình sẽ không làm nơi trú ngụ miễn phí cho bão của thiên hạ. Không phải vì mình ích kỷ, mà vì mình muốn tử tế lâu dài.
Lời thề với chính mình
Rồi nếu phải khép chương lại bằng một lời thề, mình muốn nói bằng giọng nhỏ nhất, hiền nhất, như nói với chính mình lúc yếu nhất:
Từ hôm nay, mình sẽ thôi coi cảm xúc là điều phải giấu. Mình sẽ coi nó như một đứa trẻ chạy về nhà, mắt ướt và tay run, chỉ để xin một điều rất người: được ở lại. Mình sẽ ngồi xuống cùng nó. Mình sẽ nghe. Mình sẽ không bỏ đi.
Từ hôm nay, khi mình bị kích hoạt, mình sẽ cho mình một nhịp dừng. Một nhịp đủ để thở ra dài hơn. Một nhịp đủ để thả hàm, hạ vai, mở bàn tay. Một nhịp đủ để hiện tại không bị quá khứ mượn tay làm loạn.
Từ hôm nay, mình sẽ gọi tên cảm xúc bằng giọng hiền: lo, tủi, giận, buồn. Mình sẽ hỏi “mình cần gì” thay vì hỏi “ai làm mình như vậy.” Mình sẽ chăm nhu cầu của mình như chăm một bếp lửa, để nó ấm chứ không bùng.
Từ hôm nay, mình sẽ phân biệt đâu là cảm xúc của mình và đâu là cảm xúc đi ngang qua mình. Mình sẽ vẫn thương người khác, nhưng không bỏ quên mình. Mình sẽ không làm nơi trú ngụ miễn phí cho bão của thiên hạ. Không phải vì mình ích kỷ, mà vì mình muốn tử tế lâu dài.
Từ hôm nay, mình sẽ yêu bằng ranh giới mềm. Mình sẽ nói “không” khi cần, để mình không mòn. Mình sẽ nói “có” khi thật lòng, để sự hiện diện của mình không phải là một sự hy sinh cay đắng.
Từ hôm nay, mình sẽ không dùng tiền để dỗ một khoảng trống mà mình chưa gọi tên. Khi mệt, mình sẽ nghỉ. Khi tủi, mình sẽ ôm mình. Khi lo, mình sẽ thở và chuẩn bị. Mình sẽ để tài chính của mình là kết quả của sự tỉnh, chứ không phải hóa đơn của một cơn bốc đồng.
Và nếu có ngày mình lạc, mình sẽ không tự kết án. Mình sẽ quay về như người đã biết đường. Mình sẽ nói với mình một câu thật nhỏ: “Không sao. Mình ở đây.” Mình thề với chính mình: mình sẽ không bỏ rơi mình nữa.
Lời nhắn cho bạn
Nếu hôm nay bạn đang rối, xin đừng vội sửa mình.
Hãy thở ra dài một chút, như đang dỗ một đứa trẻ.
Bạn không hỏng, bạn chỉ mệt.
Bạn không yếu, bạn chỉ đang cần được ôm.
Cảm xúc không đến để phá bạn, nó đến để báo tin cho bạn.
Bạn không cần thắng, bạn chỉ cần trở về.
Một nhịp dừng cũng là một chiến thắng.
Một ranh giới mềm cũng là một tình thương lớn.
Bạn có thể thương người khác mà không bỏ quên mình.
Bạn có thể đi qua bão mà không trở thành bão.
Và bạn xứng đáng được bình an, theo cách bền nhất!
Th.sĩ Nguyễn Thị Minh Lý – Chuyên gia Tư vấn huấn luyện Nội tâm
Từ khóa:
#Có cảm xúc riêng #Tâm niệm chuẩn về cảm xúc bản thân ##cuộc_sống_mơ_ước ##biết_ơn_là_phép_màu ##có_cảm_xúc_riêng